Thơ: Xót Thương Miền Trung 2020

0
253

Mười tỉnh thành ngập chìm trong sóng nước

Ôi, xót thương cảnh lũ lụt miền Trung !

Oằn vai gánh vác hai miền Bắc – Nam

Bắc – Nam nặng trĩu một tình nước non

Quê hương khúc ruột miền Trung

Chạy liền một dãi non sông nước nhà

Cặp liền duyên hải “mặn mà”

Muối , cá , tôm, và hải sản

Biển bạc đầy ghe, nhà nhà khấm khá

Nhưng , mùa lũ về , ngập cả giang san

Thuyền ghe tan nát, giữa dòng

Dân cư gánh chịu những đòn “khảo tra”

Nước dâng cao ngập trắng đồng

Trở nên nghèo đói giữa dòng nước cao

Ôi, miền Trung từ Thanh Hóa chạy vào

Bình Thuận Phan Thiết tự hào : Miền Trung

Miền Trung hai tiếng thân thương

Địa lý thật khắc nghiệt, nhưng anh hùng

Hằng năm còn đó, sử ghi danh

Mùa lũ đến thật “ mong manh”

Như chiếc đòn gánh, gồng mình “gánh vác”

Quê hương sương gió chắt chiu

Dải đất thân yêu: Miền Trung đó

Bão lũ về hóa : “Hùng anh”

Xót thương quê hương Nước Việt

Đã điêu tàn trong chiến tranh

Hằng năm cơn lũ hoành hành chẳng tha

Ôi, quê hương thật đẹp quá !

Nhưng, cũng thật “xót xa” khi lũ về

Bao cảnh thơ mộng ủ ê

Bao cảnh khốn khó tứ bề bao vây

Xót thương, thương xót miền Trung !

Bão lũ vẫy vùng, dân chịu tang thương

Dân mười tỉnh gánh chịu tai ương

Hình địa lý, làm sao thay đổi được ?

Một khúc non sông, thật xót lòng !

Xin hãy chia sẻ nỗi gian truân với người dân Miền Trung nhé !

 

| Hồng Khôi Art